baby, hands, fingers-2416718.jpg

Thử thách những ngày đầu làm cha

(Last Updated On: October 17, 2021)

Đó là một đêm mùa đông cuối năm 2019. Sau khoảng hơn một giờ vợ tôi ở trong phòng đẻ, tôi ở ngoài thấp thỏm, lo âu thì cuối cùng cũng nghe thấy âm thanh kỳ diệu làm vỡ oà cảm xúc của bất kỳ ông bố bà mẹ nào: tiếng con khóc chào đời. Mọi chuyện tưởng chừng diễn ra rất êm đẹp, mẹ tròn con vuông. Đến ngày thứ hai, khi gia đình chúng tôi hí hửng chuẩn bị để xuất viện về nhà thì bác sĩ vào. Nhìn mặt con tôi, bác sĩ bảo cháu có thể bị vàng da, cần làm xét nghiệm máu và nếu cần thiết thì phải chiếu đèn. 

Sau khi có kết quả xét nghiệm, tôi đứng người khi nghe bác sĩ thông báo. Con tôi bị vàng da rất nặng, chỉ chậm chút nữa là có thể phải lọc máu, cần cho cháu chiếu đèn ngay và theo dõi thêm. Thế là mới sau hai ngày ra đời, con tôi đã phải rời xa vòng tay mẹ, chuyển sang phòng chiếu đèn. Nguyên tắc của việc chiếu đèn trị vàng da là cho bé nằm dưới ánh đèn để cho da tiếp xúc với đèn chiếu nhiều nhất có thể. Do đó, con tôi không được quấn bất kì chăn, tã gì ngoài bỉm và một cái bịt mắt để bảo vệ mắt. 

Hình ảnh một em bé đang được chiếu đèn

Thế là tôi và bà ngoại cháu thay nhau thức đêm ngồi trông con, vợ tôi ở phòng bên cạnh thì vắt sữa cho vào bình để mang sang cho con bú. 

Do không có phòng riêng nên trong phòng chiếu đèn còn có một bé nữa cũng cần chăm sóc đặc biệt vì hở hàm ếch (bé này không tự bú được, mỗi lần bú phải nhờ bác sĩ). Các bạn có thể biết là trẻ con khi mới sinh đặc biệt nhạy cảm với âm thanh và bé còn đang quen với môi trường được ôm ấp trong bụng mẹ. Giờ phải nằm một mình nên chỉ cần một tiếng động khẽ cũng làm con tôi giật mình. Thế là mỗi lần bé kia khóc, hay chỉ cần một tiếng kẹt cửa khi ra vào cũng làm con tôi giật mình thon thót. Nhiều khi con khóc tôi chỉ muốn bế con lên để ôm con vào lòng mà không thể vì con cần được chiếu đèn liên tục. 

Một điều vô cùng khó chịu cho con nữa là con bị bịt mắt như tôi nói ở trên. Bạn có thể hình dung một đứa trẻ mới chào đời, háo hức khám phá thế giới xung quanh mà giờ không được nhìn thấy gì, thậm chí không mở được mắt ra vì vướng nó khó chịu thế nào. Thế là con cứ liên tục đưa tay lên để cố bỏ cái che mắt ra và tôi lại phải liên tục giữ tay con lại…. Thương lắm!

Sau mỗi ngày chiếu đèn thì con tôi lại phải lấy máu để kiểm tra. Tôi không sợ máu nhưng tôi không thể nhìn cảnh con mình mới vài ngày tuổi, khi sinh ra được có 2.7 kg, bị bác sĩ siết bàn tay bé như cái đũa để lấy từng giọt máu ra. Thế là tôi chỉ biết đứng từ xa nhìn bà giữ con để bác sĩ lấy máu. Lúc đó tôi không thể cầm được nước mắt, và chỉ mong tôi có thể ở một mình dù là một phút thôi để được oà khóc như một đứa trẻ, để được chịu đau thay con. 

Sau ba ngày chiếu đèn, tôi cứ hi vọng rồi lại thất vọng khi con tôi vẫn chưa được phép ra khỏi phòng. Mỗi ngày trông con cảm giác dài vô tận vì làm gì có phân biệt ngày đêm. Và đến tận ngày thứ năm con tôi mới đủ điều kiện về lại với mẹ. 

Ngày được xuất viện, tôi vỡ oà trong hạnh phúc, không chỉ vì con tôi bình an trở lại mà còn vì tôi đã vượt qua được những ngày tháng khó khăn nhất trong cuộc đời mình. 

Trở thành cha mẹ là một bước ngoặt lớn nhất trong cuộc đời mỗi người. Trước khi có con, thế giới của tôi là những chuyến phượt xuyên biên giới 🙂 . Giờ thì tôi cũng có những chuyến phượt tốc độ cao nhưng mà là bế con phi từ phòng khách vào phòng vệ sinh khi thấy con có một dấu hiệu nhỏ nhất của việc rặn ị :). 

Người ta thường nói tình mẫu tử thiêng liêng nhưng tôi nghĩ tình phụ tử cũng thiêng liêng lắm các bạn ạ.

Leave a Comment

Your email address will not be published.