(Last Updated On: October 16, 2021)

Tôi trước đại dịch Covid gần 2 năm trước là một hướng dẫn viên du lịch. Thế rồi đùng một cái trở thành thất nghiệp. Lúc đó con gái tôi mới hơn 3 tháng tuổi và tôi trở thành ông bố bỉm sữa toàn thời gian. Có 3 lý do để tôi quyết định ở nhà trông con. Thứ nhất, tôi đang thất nghiệp như vừa nói ở trên. Thứ 2, ông bà nội ngoại 2 bên đều vì những vướng bận riêng nên không giúp vợ chồng tôi chăm cháu được. Và thứ 3, tôi muốn nuôi con theo phương pháp của mình – những gì tôi học được trong đống sách về nuôi dạy con tôi đã nghiên cứu. Một lý do đặc biệt nữa là tôi muốn dạy con song ngữ (bilingual) sớm nhất có thể. 

Và thế là tôi ở nhà trông con còn bà xã tôi đi làm. Có trông con toàn thời gian mới biết các bà giúp con cái trông cháu đã phải vất vả, kiên nhẫn như thế nào. Bình thường con khoẻ mạnh, chơi đùa thì còn đỡ. Những khi con ốm đau, quấy khóc thì thật là stress. Rồi có khi tôi còn bị ốm, người rất mệt mỏi, chỉ ước gì có ai đó trông giúp con cho tôi một hai tiếng đồng hồ thôi cũng là quá mãn nguyện rồi. Trộm vía, con gái tôi chắc thương ông bô nên cũng ít ốm vặt :D.  

Hồi bé nhà tôi gần 1 tuổi

Tôi thấy khoảng thời gian khó khăn nhất là từ lúc con sinh ra tới khi con được hơn một tuổi. Sau này khi con đã biết đi rồi, hiểu hơn về hành động, lời nói, cảm xúc thì tôi thấy nhàn hơn nhiều (Hay vì tôi trông lâu thành quen thì không rõ :D). 

Giờ con gái tôi đã gần 2 tuổi nhưng do trường học vẫn chưa mở lại nên tôi vẫn chưa thoát kiếp bỉm sữa. Nhìn lại chặng đường hơn một năm qua, dù còn một số điều tôi cần rút kinh nghiệm trong quá trình nuôi dạy con nhưng cơ bản tôi thấy hài lòng với những nền tảng đầu tiên chúng tôi tạo dựng được cho con (con ăn ngủ đúng giờ, không quấy khóc, không ăn vạ,…). Và tôi sẽ tiếp tục đồng hành cùng con nhiều nhất có thể trong những năm đầu tiên này vì tôi biết rằng tôi đang xây một cái móng vững chắc nhất cho ngôi nhà cuộc đời con sau này.